Đâu là tình yêu? Đâu là hạnh phúc?
Mỗii ngày qua đi sao tôi thấy lâu vô cùng? Đi đến suốt cuộc đời này liệu những điếu đó có đủ để làm tôi vượt qua? Hãy trả lời giúp tôi: Đâu là tình yêu? Đâu là hạnh phúc??
Tôi và anh ta xa nhau mãi mãi?? Quen và yêu nhau với thời gian gần 3 năm có lẽ cũng là thời gian vừa đủ để tôi quyết định tiến tới hôn nhân? Tôi đã làm vậy và vượt qua sự ngăn cản của một số bạn bè, người thân và gia đình...Bởi tôi tự tin vào cái gọi là tình yêu để có được cái gọi là hạnh phúc.
Bản thân tôi là một cô gái cũng có chút nhan sắc, được sinh ra trong một gia đình trí thức, kinh tế cũng không đến nổi nào. còn chồng tôi là một người có hình thức cũng bình thường, sinh ra trong một gia đình đã phải chịu sự chia ly của bố mẹ, kinh tế cũng lắm chật vật. Cứ nghĩ rằng anh ta quan tâm tôi thì tôisẻ có những hạnh phúc cho dù tôi sẽ đối diện với những khó khăn đang còn ở phía trước. Dẫu đã chuản bị tâm thế để đối diện với những khó khăn khi bắt đầu bằng một cuộc sống mới, nhưng đến lúc này đây thì thực tế của cuộc sống, tình cảm vợ chồng lại phức tạp, nghiệt ngã biết chừng nào?
Càng ngày tôi càng nhận thấy anh ấy là một người ích kỷ, hẹp hòi, gia trưởng và có phần độc đoán. Anh ta có thể nói ra những từ thiếu văn hóa từ chính miệng của một người có học thức như anh ta..Anh ta khó chịu khi tôi tham gia các hoạt động xã hội mà đó lại là lĩnh vực chính của tôi, khi tôi đứng trước gương hơi lâu, khi tôi tự cho phép mình mua bộ áo quần đẹp, khi tôi đi có việc hơi lâu mà chưa về nhà kịp, khi tôi gặp gỡ bạn bè, khi về nhà bố mẹ đẻ tôi mà lên muộn..vv...Anh ta tự cho phếp mình nói và làm những gì anh ta làm đều là đúng, tôi không được phép tranh cải hay tỏ thái độ khó chịu và nếu tôi có thể hiện nặng lời thì anh ta sẻ có những hành động thiếu kiềm chế như đập phá đồ đạc, to tiếng lấn át tôi bởi anh ta là người rất nóng tính, thiếu kỷ năng giao tiếp với mọi người trong xã hội.

Và một điều mà càng sống tôi càng cảm thấy chán nản và coi thường anh ta bởi anh ta là một người có cách sống và cách sinh hoạt luộm thuộm, cẩu thả. anh ta lười nhác trong công việc gia đình, không chăm lo, thiếu trách nhiệm trong gia đình dường như anh ta giao trắng cho người mẹ quá ư tần tảo dù anh ta là con trai duy nhất trong gia đình. Nhưng anh ta lại thích thể hiện sự hiểu biết của mình bằng những việc không đâu( như việc cưới, hỏi, mừng thọ...) để mua lấy lời khen ngoài xã hội (mặc dù anh ta mới chưa đầy 29 tuổi).
Khi lấy được tôi anh ta đã thể hiện thái độ coi thường và xúc phạm tôi, vậy mà tôi đã lựa chọn và đã tin tưởng vào anh ta. Nếu một người như anh ta tại sao tôi lại bỏ qua nhiều tình cảm dành cho mình đến vậy? và một người như anh ta tại sao tôi lại phải lựa chọn cơ chứ? Nhận biết ra những điều này tôi biết mình đã quá sai lầm và có quá muộn hay chăng trong khi tôi cũng không phải là người quá yếu đuối, quá phụ thuộc, tôi và anh ta cũng chưa có con để rồi để bị ràng buộc??? Nhưng điều mà khó nhất cho tôi lúc này là tôi mới cưới, bản thân tôi không thiết nghĩ nhưng tôi thương và thấy có lỗi với ba mẹ 2 bên và những người thân yêu ruột thịt của tôi...chính vì vậy mà tôi phải làm gì đây? Bản thân tôi và anh ta cùng một cơ quan, tuần nào chúng tôi cũng giận nhau vì trái quan điểm rồi chính tôi là người chủ động làm lành bởi tôi sợ ánh mắt dò xét của đồng nghiệp... và dường như anh ta đã lợi dụng điểm yếu đó của tôi, để tôi không có quyền giận anh ta.
Mỗii ngày qua đi sao tôi thấy lâu vô cùng? Đi đến suốt cuộc đời này liệu những điếu đó có đủ để làm tôi vượt qua? Hãy trả lời giúp tôi: Đâu là tình yêu? Đâu là hạnh phúc??


del.icio.us
Digg
Technorati

