Sao mẹ lại muốn chia cắt chúng con?
Anh cũng từng nói với mẹ rằng nếu mẹ không cho anh lấy tôi thì anh sẽ nhảy sông tự tử, mẹ anh cũng nói sẽ chết theo anh nếu anh ấy chết. Thật là khổ, giờ hai chúng tôi phải yêu lén lút, nhiều lúc phải ra công viên tâm sự đến nỗi khi trời tối mù mịt lúc đó mới về ăn cơm.
Hai chúng tôi yêu nhau từ lúc còn là sinh viên năm thứ 3. Tôi và anh ấy biết nhau trong một đợt đi làm mùa hè xanh ở miền tây Long An, đến bây giờ là được 5 năm. Tình yêu của chúng tôi gặp rất nhiều trắc trở và gian nan, bởi anh ấy là con một trong gia đình.
Gia đình anh chỉ có anh và mẹ, bố anh mất sớm trong một tai nạn từ khi anh học cấp 3. Vì thế, mẹ anh rất quan tâm đến anh và đôi lúc bà cũng hay lo sợ con trai mình sống buông thả, không chú tâm lo cho sự nghiệp của mình! Cũng vì lo lắng cho anh nên bà đã bỏ nhà ở quê để lên phòng trọ anh ở cùng, tiện cho việc chăm sóc, cơm nước cho anh. Còn anh cũng là một người có học thức, trình độ hiểu biết cao, là một con người gần như hoàn hảo: đẹp trai, cao to, học giỏi vì thế bao nhiêu cô gái theo đuổi anh như theo đuổi một ca sỹ nổi tiếng vậy... nhưng bù lại anh ấy rất chung thủy với tôi.
Tôi rất hạnh phúc khi có được anh ấy nhưng lại rất khổ vì mẹ của anh, vì bên cạnh bà lúc nào cũng có vài cô gái nịnh nọt, bợ đỡ để lấy lòng bà mong sao bà sẽ để ý tới họ. Họ không những nịnh bợ bà mà luôn nói xấu, dèm pha tôi, nói tôi là người con gái không tốt. Đôi lúc, tôi cảm giác rất bực bội vì bị mẹ anh ấy mắng chửi và luôn làm khó cho tôi! Đã rất nhiều lần tôi khóc, nhiều lúc muốn chia tay anh ấy nhưng cứ mỗi lần tôi nói chia tay là anh lại rất đau khổ và níu kéo.
Anh cũng từng nói với mẹ rằng nếu mẹ không cho anh lấy tôi thì anh sẽ nhảy sông tự tử, mẹ anh cũng nói sẽ chết theo anh nếu anh ấy chết. Thật là khổ, giờ hai chúng tôi phải yêu lén lút, nhiều lúc phải ra công viên tâm sự đến nỗi khi trời tối mù mịt lúc đó mới về ăn cơm.

Tôi không muốn rời xa anh… nhưng tôi cảm giác rất mệt mỏi vì những lời đay nghiến của mẹ anh!
Giờ hai chúng tôi đã tìm được công việc riêng cho mình, có xe cộ đi lại nhưng để cưới nhau thật là khó. Bố mẹ đã bao nhiêu lần giục tôi và anh tổ chức đám cưới nhưng tôi phải trấn an bố mẹ “Bố mẹ phải cho con tìm hiểu đã chứ! Với lại con mới 24 tuổi thôi mà”. Dù nói vậy, nhưng trong lòng tôi thực sự rất buồn!
Anh ấy cũng đến nhà tôi vài lần và cũng uống rượu với bố tôi. Bố cũng khen tôi có một chàng rể thật tốt và giỏi giang. Nghe bố nói tôi cảm thấy thật hạnh phúc vì có được một người yêu tốt như vậy! Niềm hạnh phúc chưa được bao lâu thì vài ngày sau, chúng tôi đã phải đối diện với mẹ anh...
Mẹ anh cấm chúng tôi không được qua lại với nhau và còn dọa sẽ gặp bố mẹ tôi để nói chuyện cho ra nhẽ! Tôi cũng không hiểu tại sao mẹ anh lại cấm đoán chúng tôi như vậy nữa?
Tôi phải làm sao bây giờ? Chẳng nhẽ vì mẹ anh ngăn cấm mà chúng tôi phải chia tay nhau sao? Tôi không muốn rời xa anh… nhưng tôi cảm giác rất mệt mỏi vì những lời đay nghiến của mẹ anh!
Tôi phải làm sao để mẹ anh hiểu được tình yêu chân thành của chúng tôi dành cho nhau đây?


del.icio.us
Digg
Technorati

